THƠ TỐNG ANH NGHỊ

TÌM LẠI MÌNH

Bỗng nhiên lưu lạc một thời

Mặc cho sắc rủ hương mời ngổn ngang

Trải qua nắng bãi, mưa ngàn

Hành thân đoạn trí vô vàn phong dung

Đường qua mấy nẻo mê cung

Ai đâu hướng dẫn ân cần những khi

Buông tay là đã phân kỳ

Hoa thơm trái ngọt, yêu vì nữa đâu?

Đèn chong thơ chẳng vào câu

Ngỡ ngàng bến nước nhịp cầu phôi pha

Sớm hôm hương phấn nhạt nhòa

Thực hư năm tháng ngọc ngà những ai?

Mặn mà dẫu mấy trúc mai

Dễ chi thấm tiếng thở dài riêng tư

Mở lòng bỗng sáng thiên thư

Gương trăng tròn vẹn bây chừ khai thông

Hoa đào liền gặp gió Đông

Hồn nhiên phô thắm, nụ hồng chân nguyên

Lạc loài mấy độ truân chuyên

Giật mình tìm lại thiền duyên nơi mình

Mỉm cười tâm khéo lặng thinh

Thì đây diện mục chính danh thuở nào.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here