Một Ngày Vui

MỘT NGÀY VUI

Có một góc đời ngày qua rất vội

Nắng chưa lên – bóng đã đổ dài

Ai chia ai bao nỗi ngậm ngùi ?

Ai thương xót quãng đời mộng mị

Một góc đời bao nỗi lòng âm ỹ

Trút tâm tư chuyện vắn chuyện dài

Những bài thơ mang thời dang dỡ

Thời gian chồng lên hư ảnh nhạt phai

Những cuộc tình kết thúc đắng cay

Dù chua xót vẫn là máu thịt

Trong đau thương mang lòng thanh khiết

Giấu trong tim như những chuyện hoang đường

Có một ngày trời bỗng hóa yêu thương

Từng bàn tay – bàn tay níu chặt

Khúc khích cười giữa không gian xanh ngắt

Như vườn xuân rạo rực sắc màu.

CÂY MAI LẺ BẠN

Sáng xôn xao

Nắng tràn vào khung cửa

Con đường nhà tôi mới mở

Mà những người bạn cũ

Không còn đi qua đây

Bóng chiều nhẹ

Chầm chậm xuống mỗi ngày

Giọng nói cười thật khẽ

Không gian bây giờ vẫn thế

Lá rũ buồn quanh sân

Cây mai già…

Xơ xác trầm ngâm

Đứng nhìn ngày qua cô quạnh

Chiếc lá vàng rơi…

Trơ cành

khô nhánh

Hỏi ai còn…

Tha thiết mùa Xuân?

Cám ơn mùa xuân

CÁM ƠN MÙA XUÂN

Em nhặt hết lá trên cành đông muộn

Và đợi chờ vàng ánh một trời mai

Như trút bỏ bao muộn phiền vây khốn

Soi vào gương tìm lại nét trang đài

Ước mơ ấy trôi trên dòng sông cũ

Chẳng vỡ như bong bóng nước bao giờ

Tay khẽ chạm vào mây tìm vạt nắng

Để mang xuân thắm đẹp sông hồ

Người yên phận quên ngày mưa nắng 

Giữa buồn tênh cùng thân xác hoang vu

Hơi thở nhẹ tâm bình an rỗng lặng

Vụt bung hoa tô điểm mọi mong chờ

Mai hiền hòa mang về ngày xuân mới

Một màu vàng đằm thắm biết bao nhiêu

Người hân hoan đang chăm lo vun xới

Cùng vui cười hòa nhịp sống thương yêu .

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here