THƯ GỞI HUYNH TRƯỞNG TRẺ

Ý hòa đồng duyệt

Kiến hòa đồng giải

CHUYÊN NGHIỆP và NGHIỆP DƯ

CHUYÊN NGHIỆP VÀ NGHIỆP DƯ 

TRONG SINH HOẠT GĐPT

(tiếp theo)

Bạn thân mến,

Trong 4 lá thư trước đây, tôi đã phân tách nhiều về tính chất chuyên nghiệp và thế nào là một huynh trưởng chuyên nghiệp. Thấp thoáng phía sau những hình ảnh về một huynh trưởng chuyên nghiệp, có lẽ bạn đã nhìn thấy bóng dáng của những huynh trưởng nghiệp dư mặc dù tôi chưa chỉ ra.

Trước khi kết thúc đề tài "Chuyên nghiệp và nghiêp dư", hôm nay chúng ta thử phác họa hình ảnh một huynh trưởng nghiệp dư xem họ là người như thế nào, bạn nhé !

Nhưng, trước khi chỉ mặt đặt tên những kẻ "nghiệp dư", tôi muốn nói với bạn rằng, trong 2 lá thư trước, khi nói về vấn đề "chuyên nghiệp" và "nghiệp dư" trong sinh hoạt GĐPT, có lẽ đa số người đọc lá thư này đều nghĩ rằng hiện nay trong hàng ngũ huynh trưởng chúng ta chia làm hai hạng: một hạng chuyên nghiệp và một hạng nghiệp dư. Hạng huynh trưởng chuyên nghiệp là những "rường cột" của tổ chức và hạng nghiệp dư là "gánh nặng" cho tổ chức chúng ta.

Hiểu như vậy là không đúng với ý đồ của người viết bài này, và trên thực tế trong sinh hoạt GĐPT cũng không hề tồn tại hai hạng huynh trưởng như vậy. Ý đồ của người viết là muốn phân tách cho bạn thấy thế nào là những hành vi mang tính "chuyên nghiệp" và thế nào là những hành vi mang tính "nghiệp dư". Trên thực tế, cả hai hành vi này đều sẵn có trong từng con người huynh trưởng chúng ta. Khi nào ta tinh tấn và thành công thì lúc ấy ta là người chuyên nghiệp; khi nào ta giải đãi buông lung khiến cho sinh hoạt GĐPT bị đình đốn thì lúc ấy ta là kẻ nghiệp dư. Như vậy, chuyên nghiệp hay nghiệp dư cũng vẫn là ta chứ không ai vào đây.

Vạch mặt kẻ nghiệp dư thì có "hằng hà sa số" điều tệ hại nơi con người này, trong phạm vi lá thư này, tôi chỉ xin thống kê một số điều cơ bản mà thôi:

HLHT5 22

1)Thiếu học thiếu tu:

Có lẽ đây là điều tệ nhất của một kẻ nghiệp dư, chính vì thiếu học thiếu tu mà nẩy sinh vô số điều tệ hại khác trong cuộc đời huynh trưởng. Người thiếu học thiếu tu có diện mạo như sau:

-Họ là những "chiếc thùng rỗng kêu to", lúc nào cũng ra vẻ quảng bác nhưng thực tế khi đụng chuyện mới biết đầu óc họ rỗng tuếch, ai "dọn cơn sẵn" thì họ tham gia rất hùng hồn, nhưng lúc khó khăn thì họ biến mất tăm. Ngoài đời người ta gọi những kẻ như vậy là hạng người "mồm miệng đỡ tay chân"

-Họ là những cái bóng lúc ẩn lúc hiện rất khó lường. Có những lúc tập thể cần tới họ thì họ biến mất nhưng tới khi không ai cần tới thì họ hiện ra, rất "bảnh chọe" và "đường bệ" trước mắt mọi người. Họ rất ít khi tham dự các cuộc họp hay những lớp học do Ban Hướng dẫn tổ chức; họ rất sợ phải dự những buổi họp rút kinh nghiệm. Vì sự ẩn-hiện thất thường của họ nên tập thể không dám giao nhiệm vụ quan trọng nào cho họ, mà cùng lắm cũng chỉ dám đặt họ vào một ban bệ có nhiều người để khi họ có biến mất thì cũng còn người khác làm thay công việc cho họ.

-Người thiếu học thiếu tu thường hành động theo bản tánh sẵn có của họ mà không tuân thủ một nguyên tắc, nội quy hay kỷ luật nào hết. Đó là một con người vô cùng thiếu trách nhiệm trong công việc. Người như thế rất khó đồng sự với tập thể. Họ không có khả năng lãnh đạo chỉ huy, vì vậy, chớ nên giao cho họ một chức vụ đứng đầu một nhóm, một ban… nào hết.

-Hạng thiếu học thiếu tu có thể mặc chiếc áo Lam nhiều năm nhưng chẳng có mấy tiến bộ trong nhân cách. Họ không bao giờ nhận ra lỗi của mình; họ không biết học hỏi những cái hay cái đẹp của người khác, họ đố kỵ với những ai có tài và thường lôi kéo những người có thể lôi kéo vào cùng phe nhóm. Sống trong tập thể, họ thường xuyên là "cái gai trong con mắt" của nhiều người, nhưng nguy hiểm nhất là không biết do nhân duyên nào đó mà họ được lòng của một vài vị lãnh đạo giáo hội địa phương. Tổ chức Áo Lam nơi nào mà gặp phải một con người như vậy thì thật là bất hạnh.

HLHT5 08

2)Học và tu sai:

Có những người đến với GĐPT dường như đã chọn lầm đường, nhưng họ không nhận ra, họ vẫn mặc chiếc áo Lam lâu đến nỗi "sống lâu lên lão làng", cũng mang cấp bậc này nọ nhưng sức cống hiến cho tổ chức Áo Lam chỉ là con số không. Vì sao vậy? Xin thưa, vì:

-Họ không thích tu "động", họ chỉ thích tu "tịnh". Trong khi sự tu của GĐPT là tu trong công việc, tu trong trách nhiệm, tu trong hy sinh, tu trong gian khó, tu vì đàn em thân yêu, tu để trả ơn Tam Bảo v.v…

Thì quan điểm tu của những người này cho rằng tu là phải độc cư, tu là phải "tránh duyên", tu là phải ngồi thiền, niệm Phật, tu là không còn vướng bận điều gì của thế gian, tu là an nhàn, thanh tịnh và "vô sự"… Sau cùng, tu để mọi người ai cũng thấy mình là người "Phật tử thuần thành".

-Những người có quan điểm tu như vậy, khi chọn con đường sinh hoạt GĐPT đúng là họ đã chọn lầm đường. Nhưng vì họ không nhận ra sự nhầm lẫn của mình và vì nhiều lý do khác, họ vẫn tiếp tục mang hình thức huynh trưởng GĐPT nhưng lại chọn phương thức tu y như người xuất gia. Sự lựa chọn nhầm đã biến họ thành người "ngô chẳng ra ngô – khoai chẳng ra khoai", một hình ảnh "chẳng giống ai" trong tập thể của những người áo Lam.

-Người huynh trưởng có quan điểm học và tu như trên chắc chắn chỉ làm kẻ nghiệp dư trong môi trường sinh hoạt GĐPT. Họ sẵn sàng bỏ một buổi họp quan trọng hay bỏ một kỳ hội trại mà nơi đó tập thể đang cần rất nhiều công sức mọi người; họ cũng không thương tiếc khi bỏ một hay nhiều buổi sinh hoạt Gia đình, thậm chí bỏ cả ngày chu niên của đơn vị v.v… nếu như trong những ngày đó có khóa tu thiền, khóa tu niệm Phật, khóa tu Bát Quan Trai, thậm chí có khi chỉ là một buổi cúng giỗ trong chùa… Trong những trường hợp như vậy, họ sẵn sàng chọn con đường đến với những nơi có khóa tu hay đám giỗ… thay vì chọn con đường có mặt với đồng đội và với đàn em thân yêu, nơi mà họ có trách nhiệm của một huynh trưởng GĐPT.

Họ tự cho rằng: khi họ vắng mặt bên đồng đội với lý do mắc dự khóa tu này nọ… là vinh dự, là "oai", là tôn vinh tên tuổi của họ đối với đám "con nít áo Lam không biết tu".

Những người như vậy, thiết nghĩ nên cởi bỏ áo Lam là tốt hơn hết.

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here