Trong cung có một người rất sành về gà độ, có tài khéo nuôi và huấn luyện gà trở thành vô địch. Nhà vua liền giao cho người này chăm sóc riêng chú gà này để chú có thể tham dự vào một trận thư hùng tranh chức vô địch trong tương lai.

 

Một tháng sau, nhà vua hỏi người nuôi gà : "Sẵn sàng chưa ? gà đã sẵn sàng chưa ?"

Ngượi đó thưa : "Thưa đại vương, chưa ! chưa được !"

Nhà vua hỏi : "Tại sao ?"

Người luyện gà thưa : "Nó chưa đến đâu hết. Khi nó thấy bất cứ một con gà trống nào ở gần đó, dù là ở cách xa đi nữa, nó bắt đầu khoe khoang và hùng hổ. Nó xòe cánh ra và giương mồng lên…Như vậy là chưa được"

Nhà vua gật đầu : "Được, hãy tiếp tục huấn luyện thêm"

 

Một tháng trôi qua, nhà vua lại hỏi : "Nó sẵn sàng chưa?"

Người luyện gà đáp: "Tâu đại vương, chưa được. Tuy nó có tiến bộ nhưng vẫn còn hung hăng khi thấy những con gà trống khác xuất hiện chung quanh. Nó ưỡn ngực gáy vang khi nghe tiếng của những con gà khác"

 

Rất nhiều tháng trôi qua, nhà vua vì bận việc nước, đã quên bẳng chú gà vô dụng này. Một ngày nọ, người huấn luyện gà đến báo cáo với nhà vua : "Tâu đại vương, bây giờ nó đã sẵn sàng"

Nhà vua ngạc nhiên, rồi nhớ lại chú gà ngày đó. Ngài hỏi : "Làm sao ngươi biết nó đã sẵn sàng?"

Người đó thưa : "Tâu đại vương, bây giờ, mọi chú gà khác khi nhìn thấy nó từ xa đều khiếp sợ tránh đi, dù nó luôn im lặng đăm chiêu. Khi nó đi vài bước, lượn vài vòng, tất cả loài gà đều hoảng sợ bỏ chạy. Bây giờ nó không giống một con gà đá nữa. Nó chỉ là nó : bình thường, thản nhiên, tự tại, oai lực đầy đủ. Người ta ai nhìn cũng đều thán phục. Nó đã sẵn sàng !"

VÂN ANH

(GĐPT Thừa Thiên-Huế)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here