Cơ Cấu Tổ Chức Tỉnh – Sứ Mệnh Gia Đình Phật Tử
Thứ năm - 19/11/2015 00:00    879
Nhiệm vụ của Trưởng ban Hướng dẫn Tỉnh là điều động toàn Ban Hướng Dẫn, thi hành chỉ thị của trung ương, điều khiển và kiểm soát các Gia Đình Phật Tử trong tỉnh.
Cơ Cấu Tổ Chức Tỉnh – Sứ Mệnh Gia Đình Phật Tử

SỨ MỆNH GIA ĐÌNH PHẬT TỬ

CHƯƠNG THỨ BA
KHÁI LƯỢC VỀ HỆ THỐNG TỔ CHỨC
LÃNH ĐẠO CỦA GIA ĐÌNH PHẬT TỬ

III. Cơ Cấu Tổ Chức Tỉnh:

Trong nội quy Gia Đình Phật Tử, Ban Hướng Dẫn Tỉnh có thành phần như sau:

– Trưởng ban Hướng dẫn

– Phó Trưởng ban Hướng dẫn (phụ trách ngành Nam)

– Phó Trưởng ban Hướng dẫn (phụ trách ngành Nữ)

– Thư ký

– Thủ quỹ

Và các Ủy viên giống như Ban Hướng dẫn Trung ương. Bên cạnh Ban Hướng Dẫn có Ban Cố vấn Giáo lý v.v…

"Nhiệm vụ của Trưởng ban Hướng dẫn Tỉnh là điều động toàn Ban Hướng Dẫn, thi hành chỉ thị của trung ương, điều khiển và kiểm soát các Gia Đình Phật Tử trong tỉnh".

Với một nhiệm vụ như vậy, trách nhiệm của Trưởng ban Hướng dẫn rất lớn.

 

1. Đối Với Ban Đại Diện Giáo Hội Tỉnh.

Trưởng ban Hướng dẫn trực tiếp điều khiển mọi công tác địa phương mình. Trưởng ban Hướng dẫn Tỉnh không phải do Ban Hướng dẫn Trung ương đề cử mà phải do Đại hội Huynh trưởng toàn Tỉnh bầu lên với đa số. Thế thì Trưởng ban Hướng dẫn Tỉnh, trước tiên là phát xuất từ giới Huynh trưởng địa phương mà lên. Cho tới nay, chưa hề có hiện tượng một cá nhân không phải là Huynh trưởng thâm niên được đảm nhiệm chức vụ Trưởng ban Hướng dẫn. Đó là môt ưu điểm của tổ chức Gia Đình Phật Tử. Anh Trưởng ban phải là người nổi bật nhất trong giới Huynh trưởng tại Tỉnh nhà về Đức cũng như về Tài. Tại các Miền, hầu hết các Trưởng ban đều có thành tích và thâm niên cao trọng trong Gia Đình Phật Tử. Nhờ đó, dù gặp phong ba bão tố, thuyền nhà vẫn được chèo chống thẳng lối không hề nao núng. Tuy nhiên, trước nay, ở trong hệ thống các tập đoàn, được sự nâng đỡ tinh thần cũng như vật chất, công tác của các Ban Hướng Dẫn Tỉnh được các Tỉnh Hội giúp đỡ rất nhiều. Ngày nay Gia Đình Phật Tử trực tiếp liên lạc với Ban Hướng Dẫn Trung Ương nên tại nhiều Tỉnh, sự bảo trợ ấy trở nên eo hẹp. Trong hoàn cảnh đó, tại một vài Tỉnh, nhờ sự giao tiếp khéo léo của Trưởng ban, mọi sự vẫn điều hòa. Nhưng tại nhiều Tỉnh sơ khởi, một vài lủng củng về liên lạc đã có xảy ra. Cái khó khăn của các Ban Hướng Dẫn Tỉnh là làm sao tạo thông cảm được với Đặc ủy Thanh niên và với Giáo Hội. Thông cảm không có nghĩa là lệ thuộc để cầu mong một sự giúp đỡ. Các Tỉnh Giáo Hội cần ý thức rõ một lần chót: Gia Đình Phật Tử là tổ chức có mục đích giáo dục Thanh Thiếu Nhi Phật tử chứ không phải là một sự tô điểm cho Giáo Hội. Con đường Gia Đình Phật Tử đang đi tới là Thống Nhất và Độc Lập. Độc lập không có nghĩa là phân ly với Giáo Hội mà chỉ giữ đúng vị trí, đúng danh dự của mình.

Về tinh thần, việc nghiên huấn phải luôn luôn phổ biến tinh thần Tự tập.

Về doanh tế, cố gắng có sự Tự túc. Mọi sự giúp đỡ đều cần thiết nhưng ta không thể để sự giúp đỡ ấy trở thành một sự ràng buộc.

 

2. Đối Với Huynh Trưởng Tại Tỉnh Nhà:

 

Đả phá thành kiến địa phương, Gia Đình Phật Tử đã xóa dần biên cách giữa các gia đình cá nhân để đi vào sự hòa đồng của đoàn thể. Bây giờ, Ban Hướng Dẫn Tỉnh lại phải tác động tinh thần nhất trí của Gia Đình Phật Tử Việt Nam. Người Huynh trưởng hôm nay không thể chỉ biết tới mình, Gia đình mình, Tỉnh mình, Miền mình, mà phải nghĩ tới cả Gia Đình Phật Tử Việt Nam. Những sự cách biệt về địa lý, về cơ cấu không phải là cách biệt thật sự. Phát triển cho Tỉnh nhà mạnh mẽ là góp phần vào việc chung. Trước kia, ta đã bực bội trong vỏ tập đoàn. Nay đã vươn ra thì lại có người muốn ngập ngừng, chùn bước. Hãy thúc đẩy anh chị em đi tới. Ta phải tỉnh giấc mơ êm đềm cũ. Một gia đình ấm cúng, một địa vực nhiều kỷ niệm mến yêu. Ta sống trong tình thương bằng cách mở rộng tình thương. Không thể có cái tâm trạng ôm ấp, nâng niu những điều đã có mà quên đại sự. Mỗi Huynh trưởng dù ở thành thị hay nông thôn, dù ở miền Nam hay phương Bắc đều phải nhớ đến nhau mà tâm niệm đến sự nhất trí. Làm sao cho một Huynh trưởng tại một làng quê hẻo lánh cũng biết là Gia Đình Phật Tử không hề quên anh, quên chị. Công việc ấy chỉ có Ban Hướng Dẫn Tỉnh mới làm được. Các Ban Hướng Dẫn Tỉnh đã sống trong lòng của anh chị em Tỉnh nhà. Sự gặp gỡ thường xuyên có thể hiểu được hoàn cảnh, sinh hoạt, ước vọng của mỗi anh chị em. Ban Hướng Dẫn Tỉnh sẽ chuyển đến Trung ương những điều hiểu biết do Tỉnh đã thu thập trên trường kinh nghiệm. Ta không thể sống các cảnh phong kiến như một người nông dân ngày xưa, có khi trọn đời không hề thấy vị quan đầu Tỉnh. Cái không khí cảm động diễn ra mỗi khi có đại hội đã chứng tỏ anh chị em trong Gia Đình Phật Tử luôn luôn khao khát được gần nhau. Ngoài vấn đề tình cảm, các Huynh trưởng, nhất là tại miền Nam, cần được thông suốt đường lối giáo dục và tinh thần kỷ luật của Gia Đình Phật Tử. Đa số anh chị em Huynh trưởng đều nghèo về vật chất. Những kế hoạch tương trợ tưởng cũng nên nghĩ tới. Một số anh chị em đã ra khỏi tổ chức vì quá bận bịu về việc mưu sinh. Đó không phải là việc đáng trách mà chính là vì ta thiếu một kế hoạch tương trợ hữu hiệu. Mong rằng, cấp Hướng Dẫn Tỉnh lưu ý tới yếu điểm đó.

 

3. Đối với Ban Hướng Dẫn Trung Ương

Ai cũng biết Ban Hướng Dẫn Trung Ương gồm đa số anh chị em cựu Huynh trưởng. Những người đang nắm giữ sinh mệnh của Gia Đình Phật Tử tại các Tỉnh đều quá bận rộn về việc Tỉnh nên không thể tham gia vào Trung ương. Cho nên, nếu thành khẩn với mình, ta phải nhận rằng có một số anh chị em đã hiểu lầm rằng Trung ương đã không đi sát với sinh hoạt hiện tại. Sự ngộ nhận ấy bắt nguồn từ nhiều lý do: Thứ nhất là một số anh chị em vẫn sinh hoạt đều đặn với Gia đình nên có tâm lý là "phải cầm đoàn thì mới thực sự hoạt động". Lý do thứ hai là các công tác, các dự án do Trung ương đề ra phần nhiều đều khác hay có khi ngược hẳn với nếp sinh hoạt sẵn có mà anh chị em chưa thông hiểu được tính cách quan trọng cấp bách, và hữu hiệu của nó. Những cuộc hội thảo liên tiếp do các Đại diện Miền tổ chức đều nhắm mục đích xóa bỏ những thành kiến đó. Đối với điểm này, thái độ dứt khoát của Ban Hướng Dẫn Tỉnh thật cần thiết. Mỗi khi tiếp nhận một dự án, một sự cải cách, thiết tưởng anh chị em sẽ cố gắng nghiên cứu thật kỹ. Phải thấu triệt các ưu điểm. Nếu có thắc mắc thì xin chất vấn Ban Hướng dẫn Trung ương. Sau đó, một khi đem ra phổ biến thì phải đứng vững trên lập trường chung mà bênh vực, giải thích cho cặn kẽ. Ngược lại Ban Hướng dẫn Trung ương yêu cầu đặt nặng "công tác báo cáo" sau khi đã thực hiện được một phần hay toàn phần. Ban Hướng dẫn Trung ương sẽ theo dõi từng trường hợp để đối chiếu, phối hiệp kiểm điểm để xúc tiến hoặc sửa chữa. Đâu đâu cũng một việc, ở đâu cũng một nhà. Chức vụ hay công tác chỉ có giá trị ở thiện chí và đã có thiện chí thì mọi trở ngại đều trở thành bèo bọt.

 

4. Đối Với Chính Quyền Địa Phương

Trong suốt 20 năm hoạt động từ 1947 cho tới 1963, Gia Đình Phật Tử không hề có sự liên hệ với các chính quyền. Sau tháng 11 năm 1964, Ngô triều bị lật đổ, tại một vài địa phương các đại diện chính quyền đã tỏ thiện chí muốn giúp đỡ một vài phương tiện cho Giáo Hội Việt Nam Thống Nhất. Đôi khi, có sự nghênh tiếp một vị trong cấp lãnh đạo Giáo hội, chính quyền đã trang bị những hình thức dành riêng cho các nhân vật cao cấp trong chính quyền. Tại một vài nơi, đã có những vị từ chối sự đón tiếp rầm rộ ấy. Tại một vài nơi khác, có những vị không nỡ từ chối, hay đã vui lòng tiếp nhận như một nghi lễ “ngoại giao”.

Qua sự kiện đó, những Phật tử bị đàn áp đã lâu nay cũng tự thấy thỏa mãn vì không còn bị coi rẻ. Nhưng những người có tầm nhìn xa, xét rộng lại thấy khó chịu và lo sợ cho các hậu quả xấu có thể tác dụng trong tâm lý quần chúng gây ra nhiều sự hiểu lầm và xuyên tạc. Đương nhiên, là người Phật tử không có quyền ủng hộ hay đả đảo một ai. Và cũng vì thế mà ta không có quyền ỷ lại hay lợi dụng những sự đãi ngộ đó. Vẫn biết trong cấp lãnh đạo chính quyền cũng có nhiều Phật tử thành tâm muốn bày tỏ thiện tâm, thiện chí. Tuy nhiên người Phật tử trong chính quyền không thể dùng các điều kiện sẵn có để mưu việc riêng tư, dù là việc của Giáo Hội. Mỗi một cá nhân đều có quyền và có bổn phận hộ trì đạo pháp. Nhưng các hình thức hộ trì phải hợp lý và hợp tình. Trong ý nghĩa đó, Gia Đình Phật Tử không thể cầu mong hay ỷ lại vào các điều kiện chung của nhân dân, Gia Đình Phật Tử vốn rất nghèo về vật chất. Ngay như Ban Hướng Dẫn Trung Ương cũng vất vả lắm mới có đủ điều kiện hoạt động khi chưa nhận được sự đóng góp của địa phương. Cho nên các Ban Hướng Dẫn Tỉnh cũng có nhiệm vụ tự túc, tự lực được phần nào hay phần đó. Mọi sự giao thiệp và tiếp nhận với chính quyền đều phải nghiên cứu kỷ lưỡng trước khi chấp nhận. Ta không thể theo kẻ khác để "đi xin" từng khúc củi, từng thước sắt, từng bao xi măng hay "bao thầu" các khoản cứu trợ để về xây dựng Gia Đình. Tinh thần tự túc cần phổ biến kỷ càng tới mỗi Huynh trưởng. Đã có những cán bộ chính trị, những chiến sĩ khi đảm trách một nhiệm vụ với hai bàn tay trắng, vẫn cố gắng tự tạo lấy điều kiện hoạt động. Và họ đã thành công. Một vài anh chị em Huynh trưởng chưa quen với tinh thần tự lập thường hay chờ đợi sự tương trợ của cấp trên. Làm như thế rất dễ sa vào cảnh bị lợi dụng. Gia Đình Phật Tử là một tổ chức giáo dục và chỉ là một tổ chức giáo dục. Ban Hướng Dẫn không thể nào cung ứng đầy đủ mọi nhu cầu cho địa phương. Chỉ khi nào, dự án doanh tế được phát triển đầy đủ thì sự phối hợp tài sản mới được xử dụng và phân chia hợp lý. Trong giai đoạn sơ khởi này, mọi sự giao tiếp với chính quyền chỉ có mục đích giữ gìn hòa khí... nếu cần... để cho sinh hoạt khỏi bị cản trở chứ không thể trông cậy ở kết quả vật chất của các cuộc giao tiếp ấy. Gia Đình Phật Tử bây giờ rất chú tâm tới Hoạt động Xã hội để đi sâu vào lòng quần chúng. Trong công cuộc cứu trợ thủy tai, Gia Đình Phật Tử đã tỏ cho chính quyền và quần chúng biết là chúng ta đi đúng... con đường vì đạo, vì đời mà không vì uy quyền hay tư lợi. Một tổ chức dựa vào chính quyền sẽ sụp đổ theo chính quyền khi có sự thay đổi. Tôn chỉ của Gia Đình Phật Tử không cho phép ai hành sự như thế.

5. Đối Với Quần Chúng

Quần chúng ở Đây phải hiểu theo hai nghĩa: Một là nhân dân, hai là đại chúng Phật Tử.

Đối với nhân dân, Gia Đình Phật Tử không thể có sự ly khai hay đi ngược với ước vọng quần chúng. Đã một thời Gia Đình Phật Tử gò mình vào trong hoạt động đoàn thể: Tụng niệm, họp đoàn, học chuyên môn văn nghệ, gia chánh rồi đi cắm trại nghỉ mát riêng với nhau. Nếp sinh hoạt đó quả nhiên đã tự cô lập và tách rời quần chúng. Đi xa hơn, nó có thể trở thành một tổ chức không liên hệ gì với nhân dân, và nhân dân cũng không thấy cần khuyến khích hay ủng hộ. Sau những cuộc vận động vừa qua, chỗ đứng hòa đồng của Gia Đình Phật Tử rất tốt đẹp. Nhờ các công cuộc cứu trợ "không ai làm nổi", Gia Đình Phật Tử đã lấy được cảm tình và tin tưởng của quần chúng. Ở đây, vai trò của Ban Hướng Dẫn Tỉnh thật rất trọng đại. Tại địa phương, Ban Hướng Dẫn Tỉnh hiểu rõ sinh hoạt và ước vọng của quần chúng rất cặn kẽ. Họ muốn gì? Họ mơ ước những gì? Họ sinh sống ra sao? Tại sao lại có các sinh hoạt và ước vọng đó? Chỉ có các Ban Hướng Dẫn Tỉnh mới có đủ thẩm quyền trả lời cặn kẽ sau nhiều lần trắc nghiệm. Hoạt động của Gia Đình Phật Tử nhằm đáp ứng các nhu cầu cấp thiết đó. Ban Hướng Dẫn Trung Ương với cái nhìn bao quát và lâu dài khó mà thấy rõ được cái sắc thái đặc biệt của địa phương nếu không nhờ các Ban Hướng Dẫn Tỉnh tường trình, báo cáo. Những sự chăm sóc về y tế, giáo dục, nhu cầu sẽ giúp cho Gia Đình Phật Tử đi vào lòng dân tộc một cách liên tục và điều hòa. Làm thế nào đánh tan thành kiến "Gia Đình Phật Tử chỉ biết tu học mà không để ý gì tới đồng bào" !!! thỏa mãn được các yêu cầu tinh thần và vật chất của đồng bào là quan điểm nhân dân chân chính của đoàn viên Gia Đình Phật Tử.

 

6. Với Các Cấp Giáo Hội Và Gia Đình Riêng, Học Đường

Đối với Giáo Hội gồm đa số các bậc trưởng thượng, Ban Hướng Dẫn Tỉnh cần nêu rõ mục đích giáo dục của Gia Đình Phật Tử. Cho tới bây giờ, mặc dù ở miền Trung, mục đích Gia Đình Phật Tử đã được đa số cấp lãnh đạo Giáo Hội thông hiểu. Nhưng tại miền Nam, những miền mới có Tỉnh Giáo Hội, mục đích Gia Đình Phật Tử chưa được phổ biến ở lớp người lớn tuổi. Đối với họ, Gia Đình Phật Tử vẫn còn là vật trang trí, vật tô điểm cho rậm đám, cho xôm trò. Cần phải chỉ thẳng cho người lớn thấy rõ tổ chức và sinh hoạt đặc biệt của Gia Đình Phật Tử. Muốn tránh các cản trở của Giáo Hội địa phương, các Ban Hướng Dẫn Tỉnh, các Ban Chấp hành phải báo cáo cấp thời các trường hợp bất trắc để chờ Trung ương giải quyết, can thiệp với Viện Hóa Đạo.

Theo quyết định số 0051/VT/TT của Viện Hóa Đạo đề ngày 27.03.1965 thì Ban Hướng Dẫn Trung Ương và các Ban Hướng Dẫn Tỉnh có đủ thẩm quyền quyết định mọi công việc điều hành của Gia Đình Phật Tử.

"Để công việc kiểm soát nội bộ và điều hành mọi công tác Phật sự theo đúng đường lối của Viện và Giáo Hội, để thực thi Hiến chương Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất hầu áp dụng đúng Nội quy của Gia Đình Phật Tử Việt Nam, Viện trân trọng lưu ý quý Ban những điểm cần thiết sau đây về việc thành lập Gia Đình Phật Tử tại Thủ đô cũng như các Tỉnh địa phương:

- Theo Nội quy của Gia Đình Phật Tử, mỗi Gia đình được phép thành lập phải hội đủ các điều kiện:

a)- Cần có một gia trưởng (trên 30 tuổi) và hai Huynh trưởng đã dự khóa huấn luyện Huynh trưởng do Ban Hướng Dẫn tổ chức.

b)- Có một ủy nhiệm thư cho phép thành lập hay một quyết định để thừa nhận chính thức Gia Đình ấy thuộc Giáo Hội do Ban Hướng Dẫn Trung Ương cấp.

Những văn kiện này luôn luôn phải gởi đến Ban Đại Diện sở tại để tường và kiểm soát Phật sự. Nếu có trường hợp gia đình nào hoạt động mà thiếu hai điều kiện trên, thì Ban Đại Diện sở tại phải thông báo cho Ban Hướng Dẫn Trung Ương biết để tiện kiểm soát nội bộ.

Trong việc thành lập Gia Đình Phật Tử địa phương mà gặp trở ngại khó khăn thì phải liên lạc ngay với văn phòng Ban Hướng Dẫn Trung Ương ở 223 Hiền Vương Saigon để kịp thời giải quyết thỏa đáng.

- Tất cả gia đình muốn đệ trình thượng cấp một ý kiến gì, hoặc muốn tổ chức cắm trại, làm lễ ra mắt, cầu siêu, cầu an tại Việt Nam Quốc Tự đều phải qua hệ thống Ban Hướng Dẫn Trung Ương, tại các Giáo Hội Tỉnh phải qua hệ thống Ban Hướng Dẫn Tỉnh địa phương v.v... Mọi nguyện vọng không có sự chuyển đạt và ý kiến của Ban Hướng Dẫn Trung Ương cũng như địa phương sẽ không được Viện cứu xét và giao hoàn đương đơn".

Đối với gia đình và học đường, các Ban Hướng Dẫn Tỉnh cần tiếp xúc thường xuyên bằng cách này hay cách khác để duy trì sự hợp tác Học Đường - Gia Đình Phật Tử - Gia Đình. Ba không khí ấy phải có hỗ tương tác dụng trong việc giáo dục trẻ. Giáo là dạy. Dục là nuôi. Mục đích đó đòi hỏi sự hòa hợp cả Tinh Thần lẫn Vật Chất. Nhiều gia đình khi cho con đi học là phó mặc cho học đường, cho con vào đoàn là phó mặc cho Gia Đình Phật Tử. Cần lập các phiếu liên lạc để duy trì hòa khí giữa ba cơ sở: Gia đình, Học đường và Gia Đình Phật Tử. Đào tạo một người con ngoan, một học sinh ưu tú, một đoàn sinh gương mẫu để tiến tới việc hoàn thành một công dân xứng đáng cho tổ quốc, một Phật Tử thuần thành cho Đạo pháp.

Người Áo Lam

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Gửi phản hồi
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây