– Tôi chiếm vị trí trung tâm của bàn tay, không có tôi thì bàn tay chẳng ra bàn tay nữa.

Các ngón khác đều cãi rằng:

– Tuy cậu ở vị trí trung tâm và cao hơn tất cả nhưng chỉ ngồi đó cho có vị thôi, chứ có giúp được việc gì cho bàn tay để cầm nắm đâu!

Ngón tay đeo nhẫn vênh mặt nói một cách tự hào rằng hắn đóng vai trò quan trọng nhất: chính hắn là người mang dấu hiệu tượng trưng cho sự trưởng thành của chủ, tức là đeo nhẫn cưới.

Nhưng các ngón tay khác đều cười và nhận xét rằng:

– Thà cậu im đi còn hơn. Chiếc nhẫn cưới ấy ông chủ cất trong túi nhiều hơn, cốt để các cô gái trẻ tưởng ông ấy chưa lập gia đình, chứ có đeo đâu. Ngoài ra cậu có làm được việc gì khác đâu?

– Quan trọng nhất vẫn là tôi! – Ngón tay trỏ nói – Ai là người chỉ đường? Ai là người vạch ra những thiếu sót của cơ quan? Chính là tôi. Thử nghe ông chủ thường nói: Các bạn, nguyên nhân sự chậm tiến của chúng ta chính là ở đây…, mọi người đều sợ tôi trỏ vì không ai muốn mình là nguyên nhân chậm tiến của cả tập thể.

– Bạn nhầm rồi, bạn thân mến ạ – Ngón tay cái phản đối – không phải chỉ mình bạn biết chỉ. Tôi cũng chỉ, nhưng chỉ một cách khéo léo, tế nhị hơn cơ. Tôi không chỉ thẳng vào người ta mà lại chỉ qua bên phải, qua sau lưng, nhưng vẫn trúng thủ phạm như thường. Hơn nữa, trong một số trường hợp, khi muốn thoái thác trách nhiệm, tôi giúp ông chủ chỉ cho khách sang cửa khác, gặp người khác mà cầu xin, phản đối…

Từ nãy chỉ có ngón tay út im lặng. Vả lại, nó còn biết khoe khoang gì nữa: nó vốn là ngón tay bé nhất. Nhưng…

– Kìa, tại sao chú út không nói gì? – Những ngón tay khác hỏi.

– Em cũng biết chỉ đấy chứ. Vì em vốn nhỏ bé cho nên trong những lúc ông chủ cần tự phê bình, ông ấy dùng em chỉ vào ngực mình thì chẳng ai trông thấy cả. Ngoài ra, em còn được việc trong những khi cần móc ngoặc: nếu thỏa thuận với ai, chỉ cần nói xong ngay. Thế là cả hai người đều chìa em ra móc với nhau. Nhiều khi được việc ra phết đấy!

Ý NGHĨA CÂU CHUYỆN:

Trên thế gian nầy không ai có thể tự hào mình là nhân vật quan trọng nếu không có nhân vật nào đó thì không ai thay thế làm được. “Không có mợ thì chợ vẫn đông” câu nói của ông bà ta ngày xưa vẫn còn văng vẳng đâu đó, trong một tập thể có người vẫn tưởng rằng nếu không có mình thì mọi người sẽ không làm được điều chi thậm chí còn tự hào vỗ ngực khoe khoang “Nếu không có tôi làm thì sẽ không có kết quả tốt  đẹp được”.

GĐPT là một tổ chức Giáo dục dạy cho con người un đúc tinh thần xã thân vì Đời vì Đạo, lớn làm việc lớn nhỏ làm việc nhỏ mỗi người cùng đóng góp bàn tay cho thành công của một buổi lễ hay một kỳ trại họp bạn.  Tinh thần Lục hòa cộng trụ là bài học sâu sắc mà Đức Phật đã dạy cho hàng đệ tử.  Thắm nhuần tư tưởng Lục Hòa thì sẽ tạo cho chúng ta 1 tinh thần tương thân tương ái, sống trong tinh thần tập thể cùng tương trợ chia sẻ cho nhau.

 

BIÊN TẬP

Huynh Trưởng cấp Tấn Minh Hạnh Huỳnh Văn Long

Nguyên Chánh Thư Ký Phân Ban GĐPT TP Hồ Chí Minh

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here